Những điều chỉ du học sinh Trung Quốc mới biết

  • Duy RIBA
  • Tháng Mười Một 1, 2021
  • Không có bình luận

Du học Trung Quốc cũng giống như tự mình dấn thân vào cuộc đua marathon trong khi bản chân còn chưa bao giờ thử. Bạn, và những người bạn yêu quý, sẽ chẳng thể lý giải nổi vì sao bản thân lại lựa chọn con trường đó. Chúng ta tự vấn mình “ôi bé ơi, sao em lại chọn Trung Quốc mà không phải là Luân Đôn?” – Bởi vì tôi thích ăn chắc, đây chính là lý do đấy! Tôi nhìn thấy tương lai trước mắt, tôi muốn học Tiếng Trung để trở nên giàu có, để cuộc đời tôi chẳng nhét nổi 2 từ “thất nghiệp”.


Bạn hãy cùng tôi lướt qua tổng quan con đường trước mắt nếu bạn chọn Du Học Trung Quốc nhé!


Những điều chỉ du học sinh Trung Quốc mới biết


  • Nếu bạn không biết tiếng Trung, thì tuần đầu ở Trung Quốc sẽ giống như một cơn ác mộng. Chúng ta nên chuẩn bị trước tinh thần, giống như bạn mới từ phi thuyền vũ trụ rơi xuống trái đất, mọi thứ lạ lẫm và kì quặc. Nếu bây giờ thay đổi quyết định thì có được không? Hừm, Úc chẳng hạn?


  • Nếu trình độ tiếng Trung của bạn đã tạm ổn, thì tuần đầu của bạn sẽ là hương vị những bữa ăn tưng bừng. Bạn chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc, náo nhiệt và vui sướng đến thế!


Những điều chỉ du học sinh Trung Quốc mới biết.


  • Nhưng ngay trong ngày đầu tiên đi học, giáo sư thông báo chính sách xếp hạng học sinh như sau: thành tích của cả lớp sẽ là biểu đồ một đường cong dốc, chỉ được một học sinh nhận điểm A. Vâng, bây giờ tôi có thể hôn chào tạm biệt bảng điểm cao ngất khi ở trong nước rồi đó!


  • Tôi bắt tay vào công việc nghi nhớ hàng nghìn trang giáo trình. Sau một thời gian, nó giống như một hiệu ứng thôi miên, tôi bắt đầu cảm thấy quen và thích thú với việc dùng gần như toàn bộ thời gian trong ngày ngồi mòn trong thư viện.


  • Tôi dành rất nhiều thời gian cho bài tập về nhà, nhưng tôi còn dành nhiều thời gian hơn để nghiên cứu làm sao lên được Facebook và Youtube đấy!


  • Khi bạn kết bạn mới, tôi chú ý thấy tất cả mọi người đều hỏi xin số wechat.


  • Chuyến đi siêu thị đầu tiên của tôi là một điểm sáng trong cuộc đời. Nó giường như chẳng khác biệt gì với một bảo tàng, những thực phẩm kì lạ nhất, đáng nghi nhất, bắt mắt nhất của thế giới đều có ở đây. Tôi đã phải đi vòng vòng vài lượt để tìm được món đồ mình muốn, để tìm được mấy món không có vị tôm, tôi phải thật thật cố gắng đấy.


  • Tôi đã có những bữa ăn đầu tiên cùng với người bản xứ. Đáng sợ hơn cả chen lấn ngày sale, một món với 8 cái chân bạch tuộc được đưa ra, nó còn sống nguyên, ngọ nguậy vẫy đạp tứ lung tung trên đĩa.  Họ nói vớn bạn “e hèm! món đó là món truyền thống, có tác dụng điều hòa khí huyết, làm đẹp da đấy bạn ơiii”. Tuyệt vọng với tình bạn mới, tôi dành cả bữa tôi chỉ để ngồi ăn mấy con gì gì nữa không biết, và tùy tiện nhổ miếng bạch tuộc vừa nếm thử vào khăn ăn của mình.


  • Nói ra thì xấu hổ thật đấy, nhưng sự thật là ăn cơm bằng đũa đau tay lắm. (các bạn phương Tây nói vậy).


  • Mỗi khi một người Trung Quốc khen tôi dùng đũa điêu luyện đấy, hoặc là họ khen tiếng Trung của bạn tốt thế ( mặc dù tôi chỉ mới nói có ní hảo thôi nhé). Cảm xúc của tôi dâng trào mãnh liệt, giá mà tôi được học lớp “kiềm chế cơn tức giận” thì tốt quá!


  • Sau hai tuần, tôi miễn cưỡng tải xuống wechat. Tôi nhận ra đó là cách duy nhất để có thế tiếp tục sống sót ở đây.


  • Tôi chat online với những người bạn thân nhất của tôi. Anh ta đang học ở Úc. Anh ấy thường lên mạng vào buổi sáng và trải qua cuộc sống Úc ngọt ngào. Anh ta không phải chịu đựng những cuộc hẹn hò với bạch tuộc sống, những bàn tay đau nhức trên chiếc đũa, và sự bao vây của tường lửa Trung Quốc. Tôi bắt đầu đặt những câu hỏi như: tại sao mày lại đến Trung Quốc?


  • Sau đó , tôi đã tìm ra điểm cộng cực lớn cho Trung Quốc: trà sữa trân trâu. Tôi uống rất nhiều trà sữa mỗi ngày. Lúc đầu, tôi không thích lắm cái trân châu trong đó, nhưng đến bây giờ, tôi đã nghiện không lối thoát ~. Trà sữa làm cho mọi thứ trở thành màu hồng đó!


  • Sau một thời gian, tôi bắt đầu thấy đồ ăn trung Quốc vô cùng ngon, mặc dù tôi vẫn âm thầm thèm thuồng ham-bơ-gơ và đồ ăn tây. Tôi đã phải cố gắng kiềm chế bản thân không được đi gần dãy tiệm McDonald nội bán kính 3km trong 1 tháng. Vâng, may là tôi đã không bị ai bắt gặp cảnh bội thực trong tiệm McDonal, haha.


  • Năm tuần liên tục ăn cơm, sủi cảo, mì sợi cùng gà, tôi –trong cái hình hài con người này, đỏ mặt bảo bác tài đưa tôi đi tiệm McDonal gần nhất. Tôi order cái bánh ham bơ gơ  siêu to khổng lồ, thật nhiều phô mai, dưa chua, một suất khoai tây chiên lớn và bánh oreo MvFlurry. Tôi dọn sạch phần ăn trong 10 phút, tôi không còn gì nuối tiếc trên đời!


  • Bố mẹ ở nhà gọi điện tới, tôi mở máy và trả lời “wei…?” bằng giọng Bắc Kinh chuẩn không gì chuẩn hơn. Họ bối rối dập máy, viết email xác nhận lại số điện thoại con trai. Xin chúc mừng bản thân!


  • Tôi thành công có bạn gái người bạn địa đầu tiên. Nhân đôi niềm vui nhé!


  • Tôi đã quen với những cuộc chiến ngầm dành đồ ăn trên bàn xoay, cũng giống như những cuộc chiến giành quyền trả tiền sau bữa ăn. Tôi kéo cái thân căng phồng đứng dậy với dáng vẻ và điệu bộ rằng tôi “mời khách”.  Nhưng tôi là người nước ngoài, và tôi cá là bữa ăn trưa miễn phí thì chắc chắn là hấp dẫn hơn.


  • Tôi cũng biết chơi trò “tung xúc xắc” trong các điểm chơi vào thứ sáu và thứ bảy. Sau nhiều tháng thực hành và luyện tập, tôi vẫn chẳng biết nó hoạt động như thế nào. Nhưng đổi lại, tôi được chụp ảnh miễn phí với người dân, và họ cảm thấy thích thú khi người nước ngoài tham gia vào trò chơi truyền thống của họ.


  • Nhắc mới nhớ, Trung Quốc chính là nơi tuyệt vời để nâng cao tửu lượng đấy. Người Trung Quốc vẫn luôn rất thích mời rượu và thậm chí ép rượu, nhưng thứ rượu trắng của họ có vẻ nhẹ, và văn hóa uống trà bằng một cách nào đó đã ức chế phần nào ảnh hưởng xấu của rượu.


  •  Nhưng mà, tôi phải chịu đựng cảm giác khi say, nỗi đau thật nhiều thật nhiều *rớt nước mắt*


  • Bên cạnh đắm chìm trong thế giới trà sữa, thứ duy nhất làm tôi cảm thấy đỡ hơn, đó là dịch vụ cắt gội chăm sóc chỉ với khoảng 3$ tại góc hẻm, chủ tiệm là một chàng gay.  Sao tôi lại không biết nó sớm hơn chứ?


  • Tôi thấy một người ngước ngoài khác, và theo phản xạ, tôi nhìn chằm vào họ. Hẳn là một cảm giác lạ thường, chắc là do bản thân đã ở Trung Quốc qúa lâu rồi đó mà…


  • Ôi bạn biết không, tôi đã nhanh chóng nghiện Wechat và các app Tàu khựa mất rồi.


  • Tôi bất chợt bắt gặp bản thân nói tiếng anh trong mơ màng, gần như chẳng có tý ngữ pháp nào, giọng thì đã bị lái đi lệch lạc ở quãng nào không biết.


  • Bất chấp khả năng thích nghi và khả năng ngôn ngữ đã ở trên một tầm cao, thì tôi vẫn chỉ ăn cùng một thứ mỗi ngày. Bởi vì mặc dù có thể đàm thảo chính trị, văn hóa bằng tiếng Trung, nhưng tôi vẫn chẳng thể đọc được thực đơn.


  • Đến cuối kỳ, giáo sư trả cho tôi một điểm B-. Nghĩ lại quang ngày dài chơi xúc xắc, uống trà vodka, thì tôi khá ngạc nghiên đấy!


  • Không thể cứu rỗi, cuối cùng tôi phải rời Trung Quốc (visa của tôi hết bạn và tiếng anh thì đang nguy cấp). Sau một tuần ngấu nghiến đồ ăn mexico, phô mai và rượu vang đỏ, thì bản ngã lại nổi cồm cộm lên cơn đói đồ ăn tàu. Nó bắt chân tôi phải đi, tôi đến một khu phố Trung Hoa tại địa phương, ở đây khong có mấy người nói tiếng Trung. Đi trên con đường đen lồng, tôi tự hào rang rỡ bắn tiếng trung như mô tô, còn các bạn thì tỏ vẻ kinh ngạc không giấu nổi.


  • Vào thời khắc này, tôi mới biết có được tiếng Trung cũng chính là có được siêu năng lực ngầu nhất thế giới luôn đó :>


  Mỗi giây mỗi phút đều vô cùng xứng đáng!


Như vậy là Du học Trung Quốc Riba đã cùng các bạn tìm hiểu những điều chỉ du học sinh Trung Quốc mới biết. Tuy nội dung bài viết còn khác chủ quan, nhưng mình nghĩ bài viết sẽ phần nào đem đên cho các bạn cái nhìn mới lạ về du học Trung Quốc. Mình mong là bài viết có ích cho các bạn. Chúc các bạn một ngày vui vẻ!


Xem thêm: Những điều thú vị về Trung Quốc có thể bạn chưa biết tại đây.

Nếu bạn thấy bài viết hữu ích đừng quên dành tặng tác giả 1 like nhé ^^!

Bài viết đã được bảo vệ bản quyền bởi:

Content Protection by DMCA.com
Content Protection by DMCA.com

Đề lại bình luận của bạn